Có lẽ là cảnh Hùng Tịch liên tục xúc mấy thìa mật ong ăn quá mức kinh dị, tất cả người chơi đều trợn mắt há hốc mồm nhìn anh ta, tự hỏi sao đối phương lại làm như vậy.
Mà Bạch Lê thì chợt nhớ đến lần đầu tiên mình gặp Hùng Tịch, trên đầu đối phương không kiểm soát được mà lộ ra đôi tai xù màu đen. Thú hình của Hùng Tịch... Hình như là gấu thì phải?
Vậy chuyện anh ta thích mật ong là hết sức bình thường.
Suy đoán của Bạch Lê không sai, Hùng Tịch uống hột hơi hết nửa bình mật mới miễn cưỡng đã miệng, cười ha ha nói với mấy người chơi đang nhìn mình chằm chằm: "Thú hình của tôi là gấu đen, mật ong quả thực là món ăn yêu thích nhất đã được khắc sâu trong bộ gien của bọn tôi, tuy ở ngoài hiện thực tôi chưa từng được ăn mật ong bao giờ, nhưng hôm nay vừa nhìn thấy nó, trong lòng tôi đã dâng lên một loại khát vọng, đây là bản tính của loài gấu bọn tôi!"
Nói xong anh ta không nhịn được, lại liếm môi một cái, sau đó nhắm mắt, tỉ mỉ cảm nhận một phen, nghi hoặc nói: "Tại sao tôi có cảm giác, ăn mật ong xong, tâm trạng càng tốt hơn so với trước nhỉ, giống như là... Đã trồng mấy lượt cây rồi vậy, loại cảm giác vui sướng thoải mái đó, cứ như "Chứng đứt gãy gien" của tôi được đẩy nhanh quá trình hồi phục vậy!"
Một bình mật ong nhỏ nhỏ, thế mà lại có công dụng to lớn như vậy sao?
Hai mắt Hùng Tịch sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584824/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.