Bầu trời hoàng hôn ửng sắc đỏ lộng lẫy, đất đai bằng phảng dường như cũng nhuộm thành một màu vàng óng ánh, sắc trời dần tối, một chiếc xe ngựa đạp lên ánh vàng, phi như bay trên con đường rộng rãi.
Khác với lần trước khi người chơi đi tới thành cổ, treo trên bầu trời lúc này không phải mặt trời như lòng đỏ trứng, mà là một mảnh trăng khuyết lơ lửng mang theo ánh sao, từ phía đông chậm rãi bay lên, ánh trăng cùng ánh nắng chiều hòa vào nhau, có loại vẻ đẹp trầm tĩnh lặng lẽ.
[Diệp Tử] ngồi trên xe ngựa, vén rèm nhìn ra ngoài một hồi, sau đó thành thạo chụp ảnh lại đăng lên diễn đàn, còn viết ra cảm tưởng của mình.
"Cảnh tượng trên đường khi đi tới thành cổ sẽ có sự khác biệt theo thời gian, anh em nào có ý muốn ngắm cảnh thì có thể cân nhắc đổi nhiều lệnh bài hơn, chọn đi vào các cung giờ khác nhau."
Cư dân mạng: "Cười ẻ, một cái bọn này còn chưa có lấy được, chủ post đã nghĩ đến lần đi du lịch thứ hai thứ ba rồi."
Xe ngựa chạy tầm năm phút đồng hồ, sau đó chậm rãi dừng lại. [Diệp Tử] đang muốn vén rèm lên nhìn ra ngoài thì nghe ông Vương ngoài cửa thôn gọi mình.
"[Diệp Tử], đến nơi rồi, cậu nhanh xuống đi, một lệnh bài chỉ cho phép cậu ở lại trong thành có hai tiếng thôi, hết thời gian, cậu sẽ bị đưa ra ngay, nhanh tranh thủ đi chơi đi. Đến giờ tôi đón cậu ở đây để đi về."
"Vâng vâng, cảm ơn chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584822/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.