Đề nghị của Bạch Lê không thể nói là không khiến người ta động lòng, nghe ông Rùa mở miệng miêu tả cảm giác sau khi luồng năng lượng đặc biệt kia tiến vào cơ thể xong, tất cả mọi người đều đồng ý không chút do dự, trên đường lại để Bạch Lê truyền cho mình một chút.
Chuyện truyền mộc thanh linh khí cho người khác này, Bạch Lê đã sớm làm quen, cậu nhẹ nhàng nâng tay một cái, qua vài giây thì nói đã xong.
Bốn người: "???" Nhanh vậy hả?
Nhưng thấy dáng vẻ thoải mái của Bạch Lê, bọn họ đều tự giác ngậm miệng không nói gì.
Rất nhanh, đoàn người đã đi tới chỗ hẹn. Ở đó có một khối đá khổng hồ được hình thành tự nhiên, bên ngoài phẳng lỳ, bóng loáng, so với mặt đất thì cao hơn độ nửa mét, đứng bên trên có thể nhìn bao quát khung cảnh xung quanh.
Nói chuyện được với cháu trai, cháu trai còn rất biết cố gắng, tìm cho mình một cháu dâu ưng ý, tâm trạng ông nội Văn Kiêu lúc này có thể dùng cụm từ "Phơi phơi gió xuân" để hình dung.
Thấy Bạch Lê tò mò nhìn tới nhìn lui xung quanh, ông không kiềm được sự đắc ý, nói: "Chỗ này là ông phát hiện ra đấy, ai mà nghĩ được, ở góc sườn dốc lại có "Cổng" dẫn đến một nơi khác! Đám tộc thỏ kia đúng là nhát gan, ở gần đây lâu như vậy rồi, thế mà không phát hiện ra, cũng không vào bên trong thăm dò... Nhưng mà như vậy cũng tốt, khu vực này sẽ về tay chúng ta, ha ha!"
Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584514/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.