Cuối cùng, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu vẫn được chia phần, phân lượng đủ cho người ăn, không thể nói là được ăn thả cửa, nhưng cũng không bị bỏ đói.
Năm ông bà lão ăn no bụng, thỏa mãn híp cả mắt. Rất thư thái, quá sung sướng, đây chính là sức mạnh của mỹ thực thời Trái Đất cổ sao? Mấy năm nay, rốt cuộc bọn họ đã bỏ lỡ những gì rồi!?
"Cái kia, nhóc hồ ly à, đồ ăn cháu mang tới đó..." Ông Rùa nói được một nửa thì dừng lại nuốt nước miếng rồi mới tiếp tục, "Là bên ngoài đã phát triển thành như vậy, hay là bản linh riêng của hai đứa cháu thế?"
Bạch Lê đầu tiên là tự chỉ mình: "Nguyên liệu nấu ắn phần lớn đều là cháu cung cấp, cháu còn thử tự trồng rau dưa trong sân nhà mình nữa, thành phẩm cho ra có mùi vị tốt hơn rau dưa trên hành tinh nông nghiệp nhiều."
Sau đó cậu lại chỉ Văn Tinh Diệu: "Nhưng mà, cháu không có thiên phú ở lĩnh vực nấu nướng, việc chế biến đều là Văn Tinh Diệu làm. Sao nào, tay nghề của anh ấy có khiến mọi người hài lòng không?"
Đồng tử ông nội Văn chấn động, không dám tin nhìn hai tay của cháu trai. Ông vẫn nghĩ là, tay của Văn Tinh Diệu chỉ có thể dùng để đánh đám trùng tộc đáng ghét, không ngờ cầm dao phay lên cũng ưu tú như vậy. Cứ có cảm giác trước đây mình thiệt to là sao ta?
Văn Tinh Diệu gật đầu, xem như đồng ý với lời giải thích của Bạch Lê: "Vâng, mấy món này đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584511/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.