Mùa xuân tháng tư, tốt đẹp mà mát mẻ, vạn vật hồi phục, cùngnhau đi tới, đều là cảnh tượng tràn đầy sức sống bừng bừng.
Ba ngày đã qua, Nam Lăng đã truyền đến tin tức tướng sĩ ĐôngLy đánh bại Tát Ta, cả nước phấn chấn.
Sở Liên Nhi đơn độc một mình dắt ngựa, đi trên đường cái,nghe nhiều nhất là chiến dịch lần này, khiến cho nguyên khí Tát Ta tổn thương nặngnề, trong mười năm không cách nào xâm lược Đông Ly.
Nghe nói, Tát Ta bị phái của Nhị hoàng tử đánh không hề có lựchoàn thủ, các tướng sĩ lên chiến trường, hoàn toàn nhẹ nhõm giống như chém gãycây củ cải. Không biết là Đông Ly Thuần cố ý khuếch đại, hay là người này thậtcó danh vọng ở dân gian, một đường đi tới, nghe được đều là tin tức của cái đồnhân yêu đó, không có giảm xuống. Chỉ có ca công tụng đức, thậm chí còn có ngườilớn mật nói thẳng: “Nếu như do Nhị điện hạ lên ngôi xưng đế, bằng bản lĩnh củahắn, không tới ba năm, quân sự của Đông Ly quốc tuyệt đối sẽ bao trùm trên baquốc.”
Mỗi khi nghe đến mấy cái này, Sở Liên Nhi tổng luôn lạnhlùng cười một tiếng, Đông Ly Thuần có lẽ có tài hoa, nhưng người quá mức lạnhlùng, coi như làm hoàng đế, chỉ sợ cũng không phải là phúc của dân chúng.
Mà Thành Vân —-
Bỗng dưng, ngực của nàng đau xót.
Nhẹ chau đôi mày thanh tú, nàng hô hấp thật sâu, lại đi, kểtừ sau khi rời đi Nam Lăng, mấy ngày trước cũng bình an vô sự, nhưng qua bốnnăm ngày, ngực của nàng luôn đau đớn dị thường, có lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-mua-voi-soi/1841612/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.