Sợ hãi nhàn nhạt trong tim níu Sở Liên Nhi lại thật chặt,trái tim nàng thay đổi thật nhanh, ngước mắt, đã khôi phục tỉnh táo, lộ ra mộttiếng cười mê người với Thành Vân, gắt giọng: “Ghét, người ta dĩ nhiên muốnhoài nghi a.”
Mí mắt Thành Vân nhảy lên, bật thốt lên: “Hoài nghi gì?”
Sở Liên Nhi quay đầu, chầm chập nói: “Đương nhiên là hoàinghi ngươi a.” Cảm giác thân thể hắn cứng ngắc, nàng rũ lông mi xuống, che kíndao động ở đáy mắt, giọng nói u oán: “Ngươi ưu tú như vậy, chức cao quyền trọng,dáng dấp lại đẹp mắt, nam nhân như ngươi vậy, quả là thí sinh rể rùa vàng trongmắt tất cả nữ nhân. Ta thì sao? Cái gì cũng không phải. Chẳng những là con chuộtngười người kêu đánh, còn là kẻ thù nghiến răng của Đông Ly Thuần chủ tử ngươi.Ta thật sợ hãi, Thành Vân, ta sợ ngươi có một ngày gặp gỡ nữ nhân đẹp hơn giathế lại tốt hơn ta sẽ không muốn ta nữa, ta. . . . .” Nàng mù quáng, cũng nóikhông được nữa.
Thành Vân đau lòng ôm lấy nàng, giọng mang mỏng trách: “Đứangốc, đầy trong đầu đều là suy nghĩ lung tung. Liên Nhi, ta chỉ thích một mìnhngươi. Trong mắt ta, ngươi mới là nữ nhân xinh đẹp nhất tốt nhất.”
“Có thật không?” Sở Liên Nhi nín khóc mà cười, ngay sau đó lạibỉu môi: “Nói thì dễ dàng, ngươi bây giờ yêu thích ta, là bởi vì bây giờ ngươicăn bản bận rộn không dứt, cho nên không có ý định đi chú ý những nữ nhân khác.Nhưng chờ ngươi công thành danh toại, chờ ngươi trợ giúp Đông Ly Thuần lên đỉnhchí tôn rồi, ngươi chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-mua-voi-soi/1841609/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.