“Đáng tiếc cái gì?” Sở Liên Nhi lạnh lùng hỏi ngược lại.
Thành Vân không chút nào chú ý tới vẻ mặt Sở Liên Nhi trả lời:“Nếu như ngươi là nam nhân, vậy hẳn là tốt.”
Sở Liên Nhi hừ lạnh: “Cũng biết ngươi sẽ nói những lời này.”Nàng xử lý mái tóc bên tai, hơn một tháng qua, tóc vốn bởi vì thiêu hủy mà bị cắtđã dài không ít, Thu Nguyệt mỗi ngày đều thắt nhiều kiểu mới cho nàng, thanh túlại không mất xinh đẹp hào phóng, nàng thích cực kỳ.
“Làm nữ nhân có cái gì không tốt? Đàn ông các ngươi cũng chỉbiết coi thường nữ nhân, cho là nữ nhân không tài chính là đức, hừ, thật là namnhân heo đất tự đại. Các ngươi có thể quên mất vất vả nữ nhân bỏ ra cho namnhân và xã hội này, các nàng thay nam nhân sanh con dưỡng cái, hầu hạ cha mẹ chồng,lo liệu việc nhà, mệt mỏi giống như con chó. Nhưng các nàng lại không chiếm đượcmột câu an ủi, ngược lại còn phải nhịn tức để cho trượng phu cưới vợ bé vào cửa.Nữ nhân không thể ngã bệnh, ngã bệnh cũng phạm vào thất xuất chi tội (bảy tội đểbị bỏ). Không thể ghen tỵ, không thể không có vẻ thùy mị, không thể không sanhhài tử, nếu không, liền phạm vào thất xuất chi tội. Nhưng nam nhân có nghĩ tới không,sanh con là chuyện hai người, có thể nào đem toàn bộ trách nhiệm đẩy vào trênngười nữ nhân đây? Cho dù có vẻ thùy mị thì như thế nào, chờ lâu năm sắc suythì bị nam nhân một cước đá rơi xuống, danh dẹp thì viết, chính đáng bỏ vợ. Cắt,những nam nhân này thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-mua-voi-soi/1841601/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.