Anh có muốn ăn một miếng không?
Lâm Hoài xắn một thìa bánh kem đưa đến bên miệng của Khương Lâm Trúc, trên gương mặt cậu vươn nét cười, khóe miệng còn dính chút kem. Khương Lâm Trúc gạt chiếc bánh mà Lâm Hoài để chắn ngang trước mặt họ sang một bên, cúi người cắn lên miệng cậu.
Dù không đau nhưng Lâm Hoài vẫn rên rỉ kêu đau.
“Em đừng thả thính.” Khương Lâm Trúc vò rối tóc của Lâm Hoài, “Em muốn ăn gì?”
Lâm Hoài cắn thìa nghĩ, “Cánh gà chiên xù.”
“Vậy chúng ta đi siêu thị trước?”
“Vậy em có thể ăn thêm một ít bánh kem chứ?”
Khương Lâm Trúc quay đầu lại nhìn cậu, Lâm Hoài giơ tay thề: “Là thật, thầy Khương anh phải tin em, là sự thật, sự thật 100%.”
Cuối cùng, vẫn một thêm một phần bánh kem nhỏ.
Lâm Hoài lấy điện thoại ra xem tin nhắn nên cậu không để ý thấy bên kia đường, Kiều Lập Hàng đang đứng cùng với bạn hắn.
Tên công tử nhà giàu nào đó, dùng cùi chỏ thúc vào người Kiều Lập Hàng, cười châm biếm: “Đó không phải là đứa con hoang của cha cậu sao?”
Kiều Lập Hàng nhìn sang, Khương Lâm Trúc đặt tay lên vai Lâm Hoài, bình tĩnh dẫn người đi về phía hắn.
“A? Không phải chứ, người đàn ông bên cạnh cậu ta là ai vậy nhỉ? Hai người chắc không phải là loại quan hệ kia chứ? Thật kinh tởm.” Tên công tử nhà giàu kia cười nói.
Kiều Lập Hàng chán ghét nhíu mày, dời tầm mắt sang chỗ khác, hắn luôn cảm thấy người đàn ông bên cạnh Lâm Hoài có chút quen mắt, “Đi thôi, thật xui xẻo.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-hoan/1136689/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.