Trong Bích tiêu cung im ắng, Phùng ma ma, Ngân Thúy cùng Bích Thủy canh giữ trước giường Mạnh Tang Du. Sắc mặt cô nhợt nhạt, chân tay lạnh như băng, vì tác dụng của thuốc mà chìm vào giấc ngủ nặng nề, nhưng thỉnh thoảng cơ thể lại run lên, vô cùng bất an.
Phùng ma ma đau lòng không chịu nổi, chất chồng chăn bông trên giường, đốt thêm một cái chậu than trong tẩm điện, nhưng rồi sực nhớ đến cái chết của Tô Tiệp Dư, trong lòng hốt hoảng, vội đến cửa sổ mở toang một cánh.
Nhìn qua cửa sổ thấy ngự giá màu vàng sáng đang dần dần tiến lại giữa bầu trời đầy tuyết, Phùng ma ma giật thót, lập tức vẫy tay kêu Ngân Thúy cùng Bích Thủy ra ngoài tiếp giá. Nương nương đang bệnh, Hoàng thượng tới đây làm gì? Chẳng lẽ là chăm sóc nương nương? Nếu thế quả thật là chuyện cười hay nhất thiên hạ!
“Nô tì tham kiến Hoàng thượng.” Ba người nhanh chân đi đến trước cửa quỳ xuống, cố gắng nhỏ giọng hành lễ. Bởi vì Phùng ma ma kịp thời ngăn cản, thái giám canh cửa không cao giọng xướng “Hoàng thượng giá lâm.”
Chu Vũ Đế vừa xuống ngự giá, thấy hành động của họ đã biết nhất định Tang Du đang ngủ, hoàn toàn vừa lòng với ba người hầu trung thành bảo vệ chủ tử như thế này.
“Tang Du thế nào?” Hắn đi nhanh vào tẩm điện, giọng nói ép xuống cực thấp.
Tang Du? Đây là cái xưng hô gì? Ba người Phùng ma ma đều ngẩn người, vẫn may có Bích Thủy phản ứng nhanh nhất, vội vàng trả lời, “Hồi bẩm Hoàng thượng, nương nương đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dau-khong-bang-nuoi-cun/1467446/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.