Cho Thường Hỉ đang ân cần đưa tiễn lui, Mạnh Tang Du mang theo Bích Thủy cùng Ngân Thúy từ từ đi về phía Bích tiêu cung. Trận tuyết lớn ào ào cuộn xoáy, đổ đầy trên mặt đất một lớp dày, khắp nơi là màu trắng lóe mắt, vừa trong khiết lại vừa trống vắng. Dẫm chân lên lớp tuyết xốp, tiếng vang lạo xạo dưới chân theo từng bước đi đôi lúc mang lại cảm giác thú vị.
Khuôn mặt lãnh đạm của Mạnh Tang Du chợt thả lỏng, chậm chậm bước trên con đường tuyết lạnh. Bích Thủy và Ngân Thúy cũng nghịch ngợm, dẫm đè lên dấu chân chủ tử theo sau. Ba người cùng đi, từ xa nhìn lại chỉ có một hàng dấu chân kéo dài. Đi một lúc lâu, gần ra khỏi khu vực Bích tiêu cung, vài cung nhân đi ngang qua thấy Đức phi nương nương liền vội hành lễ.
“Ngươi…” Trong nháy mắt, biểu cảm thả lỏng của Mạnh Tang Du rút đi, ngón tay run rẩy chỉ vào vật bên hông một thái giám dừng bước trước mặt, “Cái này ngươi lấy ở đâu ra? Nói!” Mặt cô xanh mét.
Cung nhân kia đang muốn tìm cách giấu mộc bội tử đàn bên hông đi nhưng vẫn để Đức phi nương nương đúng lúc thấy được, sắc mặt không khỏi trắng bệch, dập đầu trên nền tuyết, “Nương nương tha mạng! Nô tài nhặt được trong bồn hoa, không phải nô tài giết thú cưng của nương nương, lúc nô tài phát hiện nó đã chết lâu lắm rồi!” Hắn vô cùng hối hận, hối hận vì đã thấy thứ này đáng giá nên trộm đi, tuy rằng đã bỏ đi năm chữ to mạ vàng bên trên, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dau-khong-bang-nuoi-cun/1467445/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.