"Em thấy, em ở đây không hợp cho lắm....."
...
Cả biệt thự yên lặng khoảng chừng 1 phút, Tề Triết cuối cũng cũng tỉnh táo trở lại, trầm giọng nói: "Xin hãy giải thích giúp tôi mấy lời vừa rồi."
"Hửm?" Dung Dữ khinh thường liếc nhìn anh ta, biết rõ còn cố hỏi: "Là câu trước hay câu sau?"
Sắc mặt Tề Triết không đổi, nói ngắn gọn: "Câu sau."
"Chính là nghĩa trên mặt chữ, ta tạo ra hòn đảo nhỏ này, khởi xướng nên trò chơi này, có từ nào nghe không hiểu sao?"
Tề Triết nhíu chặt đôi mày, "Anh rốt cuộc là ai?"
Dung Dữ hơi suy tư một chút, sau đó bình tĩnh chậm rãi mở miệng: "Dùng lời của các người mà nói, thì ta chính là thần linh trong truyền thuyết."
Nhưng thật đáng tiếc, cũng không phải là vị thần vị tha, bác ái mà con người vẫn luôn tưởng tượng ra, mà ngược lại là một vị thần tàn khốc, lạnh lẽo còn rất hẹp hòi.
Lục Dư Tinh rốt cuộc đã khôi phục lí trí, phân vân hỏi: "Nhưng mục đích của anh là gì, không phải là tìm niềm vui trong đám nhân loại chúng tôi đấy chứ?"
"Việc này không thể nói, nhưng đến lúc nào đó các ngươi cũng sẽ biết thôi." Dung Dữ cười cười, qua loa cho có lệ, "Sau khi trò chơi kết thúc."
Anh quay sang Thời Vọng, ngữ điệu bất giác trở nên dịu dàng mềm mại hơn, "Đi thôi bảo bối, sáng này từ lúc tỉnh dậy em vẫn chưa ăn sáng, ta nghĩ em cũng đã đói bụng rồi."
"Chờ chút." Tề Triết bỗng nhiên mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chu-than-yeu-duong-trong-tro-choi-diet-the/2557875/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.