"Còn có gì mà anh không làm được không?"
...
Những người trong suốt lần lượt đem những đĩa thức ăn tinh xảo đặt lên mặt bàn. Trong tiếng violon du dương, Thời Vọng dùng dao cắt miếng cá hồi, lại rắc thêm một ít hạt tiêu đen và vắt nước cốt chanh lên sau đó nhét vào miệng ăn.
Ngon thật, quả nhiên, chỉ cần không phải Dung Dữ tự tay làm thì đều ngon.
Dung Dữ cũng không ăn nhiều, phần lớn thời gian đều dùng để ngắm nhìn Thời Vọng.
Thời Vọng chú ý đến ánh mắt phiền nhiễu này, nhìn đĩa thức ăn của mình, lại nhìn Dung Dữ, cuối cùng cậu dùng nĩa lấy 1 miếng cá hồi, đưa tay qua, "Anh cũng ăn một miếng đi."
Dung Dữ cười cười, "Không cần, người đẹp ăn ngon hơn."
Thời Vọng có chút buồn nôn, nhịn không đường trừng mắt nhìn anh, "Đang ăn cơm, đừng nói mấy lời buồn nôn như vậy, tởm chết đi được."
Dung Dữ thở dài, cảm thấy nay thật khác xưa, "Lời này cũng là em nói với ta, trong lần đầu chúng ta ăn tối cùng nhau."
"......" Thời Vọng nhất thời bị nghẹn, cảm thấy vô cùng áy náy, cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm, không dám hó hé gì nữa.
Xét trên khía cạnh nào đó mà nói, cậu quả thật là điển hình của một tên tra nam cặn bã. Khi trước thì toàn lời đường mật ong bướm, mà bây giờ đảo mắt đã mất hút như chưa từng tồn tại.
Kéo người về tay rồi thì không thèm dỗ ngọt người ta nữa, bắt được cá rồi lại thấy cá không ngon, vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chu-than-yeu-duong-trong-tro-choi-diet-the/2557873/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.