Hạ Tịch Quán nghẹn lời.
Ánh mắt Lục Hàn Đình chậm rãi đi xuống, rơi vào vùng bụng bằng phẳng của cô: “Quán Quán, có phải em… còn mang thai không? Anh nhớ, lúc em mới mang thai cũng hay nôn như vậy, em có phải… vẫn chưa phá hư con chúng ta, con của chúng ta vẫn còn ở trong bụng của em, đúng không?”
Hạ Tịch Quán nhanh chóng lắc đầu phủ nhận: “Không đúng.”
“Ha ha ha…” Lục Hàn Đình lại đột nhiên bật cười, từ trong cổ họng bật ra giọng nói trầm thấp mà vui vẻ, anh một tay chống thắt lưng, vui vẻ quay xung quanh mấy vòng: “Nhất định là như vậy, anh đã nói rồi mà, Quán Quán em sao có thể ác như vậy, sao em có thể giết con của chúng ta được chứ.”
“Lục Hàn Đình, anh hãy nghe em nói đã.”
“Anh không muốn nghe em nói, Quán Quán, con nhỏ lừa đảo này, em đã gạt anh rất nhiều lần, anh bắt đầu không tin em rồi, hiện tại anh chỉ tin lời của bác sĩ, anh sẽ gọi bác sĩ qua ngay bây giờ, nơi này là Hoa Tây Châu, em không thông đồng được đám bác sĩ đâu, bọn họ đều là người của anh.”
Lục Hàn Đình nhanh chóng lầy điện thoại ra, cho gọi cho Sùng Văn.
Bởi vì lần trước Hạ Tịch Quán thông đồng với đám bác sĩ, cho nên lần này Lục Hàn Đình đặc biệt cần thận, chuyện này giao cho Sùng Văn làm, bác sĩ đều là người của Tá La môn, vô cùng sạch sẽ.
Rất nhanh tiếng đập cửa liền vang lên, Sùng Văn mang theo một bác sĩ và hai y tá đi đến: “Thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/404678/chuong-975.html