"Quậy đủ chưa? Nếu xong thì ngồi xuống, ăn sáng." Lisa không có tức giận, thái độ vẫn như cũ không chút sức mẻ tiếp tục ăn.
"Ăn, ăn, tôi không ăn! Tôi là quậy chưa đủ đó."
"Xoảng xoảng" chén canh trong tay Lisa tiếp tục bị Chaeyoung hất văng, Chaeyoung kéo Lisa ra khỏi bàn ăn. Tính khí đại tiểu thư cộng thêm tâm tình sáng nắng chiều mưa khi mang thai làm cô rất không có lý lẽ.
Một số người hầu nữ mới vào, vốn dĩ đã rất sợ khuôn mặt lạnh của Lisa, bây giờ Chaeyoung lại ở đây bát nháo, một hai chọc tới giới hạn của Lisa làm cô hầu nữ kia sợ phát khóc.
Chaeyoung bây giờ nếu như là người khác chắc chắn không ai dám lấy, như mấy người phụ nữ không biết lý lẽ hay gây sự, đánh ghen giữa đường. Vừa lôi thôi, vừa phiền toái, lại hung dữ không biết lý lẽ, chẳng ai chiều nổi.
"Không cho em ăn! Tôi ghét em! Tôi ghét em!"Hầu nữ bên cạnh phát hoảng, thi nhau mếu máo. Lisa cũng không thể ăn được nữa nên phất tay cho người hầu dọn dẹp bàn ăn, sau đó bế Chaeyoung đang quậy tưng bừng lên lầu.
Người hầu trong nhà như được đại xá thiên hạ, cuống quýt dọn dẹp sau đó chạy mất khỏi khu vực nguy hiểm.
"Buông ra!"
Lisa liền buông Chaeyoung ra.
"Chị là muốn quậy cái gì, ngay cả ăn sáng cũng không ngoan ngoãn được sao?"
"Tôi là phiền phức vậy đó, thì làm sao so với vị hôn thê ngoan ngoãn, xinh đẹp của em được." Lời Chaeyoung toàn là châm chọc.
"Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-cu/2603643/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.