Dương Kỳ ôm người con gái bản thân yêu trong lòng, đôi tay dần dần buộc chặt lại. Anh ước rằng thời gian lúc này dừng lại để bản thân mãi mãi cùng cô gắn kết như vậy.
Anh hôn nhẹ lên trán cô, giờ phút này trong lòng của Dương Kỳ đã quyết định đời này, kiếp này cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa cũng sẽ không buông tay hay nhường cô cho kẻ khác. Cô chỉ có thể là của anh!
Tô Ngọc Cầm cảm nhận được tay anh dùng lực ôm lấy vòng eo nhỏ của mình, tựa như phải vĩnh viễn muốn trói chặt cô với anh. Vốn dĩ có chút khó chịu, cô muốn đẩy anh ra nhưng nhớ tới ánh mắt ấy, Tô Ngọc Cầm lại không làm được cuối cùng cô đành để mặc anh.
Qua một lúc lâu sau, Tô Ngọc Cầm cảm thấy sương đêm đã bắt đầu rơi liền muốn về nhà. Cô mới khỏi bệnh không muốn tự hành hạ bản thân mình đâu. Cho dù vòng tay của anh thực sự rất ấm áp nhưng Tô Ngọc Cầm chỉ có thể nhịn đau mà đẩy nhẹ anh.
Dương Kỳ cảm nhận được động tác của cô liền hơi buông lỏng, cúi đầu tựa vào trán cô giọng nói mang theo chút ý cười.
“Sao vậy?”
“Trời lạnh rồi, em muốn về nhà!” Tô Ngọc Cầm chỉ chỉ, tuy rằng cô cũng muốn ngắm trăng sao lắm nhưng điều kiện không cho phép vì thế chỉ có thể đợi sau này thôi.
Dương Kỳ bị âm thanh pha chút nũng nịu của cô làm cho trầm luân. Cả đời này thật muốn cô chỉ nói với một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598327/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.