Hai tiếng trước, Tô Ngọc Cầm chỉ kịp đẩy Tiểu Cầu tránh thoát còn bản thân thì chị có thể nhắm mắt chờ đợi tảng đá đến.
Tuy nhiên may mắn thay tảng đá đã bị chặn lại bởi bức tường hoàn toàn không cán qua chân của Tô Ngọc Cầm. Nhưng mặc dù vậy chân của coi lại bị mặc kẹt ở khe giữa đá và tường. Chỗ tiếp xúc rất nhỏ nên chỉ cần động đậy là sẽ đau đớn. Hơn nữa bức tường không thực sự kiên cố, Tô Ngọc Cầm vừa động nó liền lung lay nên cô chỉ còn cách duy trì tư thế cũ.
Thời gian trôi qua càng lâu, vết nứt lên bức từng càng lớn. Tô Ngọc Cầm sợ nếu cứ tiếp tục thế này không phải là cách vì thế cô liền quan sát xung quanh. Tảng đá không quá lớn, cô tìm một thứ có thể đẩy tảng đá sang bên kia. Ở đó có một cái rãnh nước nhỏ, dựa theo kích cỡ có thể vừa tảng đá.
Rất nhanh Tô Ngọc Cầm đã tìm thấy một khúc gỗ dài khoảng một cánh tay nhưng mà vị trí của nó cách chỗ cô đang ngồi một đoạn khá xa. Do đó cô liền nhìn về phía Tiểu Cầu đang vì kinh hoảng mà thẫn thờ ngồi đằng kia.
“Tiểu Cầu!” Cô khẽ gọi, sợ âm thanh quá lớn làm cậu bé giật mình.
Giọng nói của Tô Ngọc Cầm khiến Tiểu Cầu lấy lại được tinh thần, cậu bé vội vàng bò đến bên cạnh cô. Bàn tay run rẩy ôm lấy cổ cô khóc nước nở.
“Chị Ngọc Cầm… Chị Ngọc Cầm… hứa với em, lần sau đừng làm vậy! Em… em…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-anh-hau-bat-co-vo-nho-ve-nha/2598293/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.