“Đến đây, đây là món quà mà chú đã chuẩn bị cho con, con cầm đi.” Chú Lý nói sau đó kéo một ngăn ra tỏa ra mùi rất thơm.
“Chú Lý, đây là đồ ăn sao?” Đột nhiên Vương Phong hơi khó hiểu hỏi.
Người khác tặng quà không tặng tiền thì cũng là tặng vật, tặng món ăn thì đúng là lần đầu tiền được thấy.
“Đúng vậy, nhà chú vẫn trở thành mục tiêu bị một nhà đầu tư khác nhắm đến đồng thời tiền bồi thường cũng khá hợp lý nên chú liền gom góp lại mang theo ít tiền này đến viện dưỡng lão. Vì vậy có khả năng sau này con cũng sẽ không được ăn cơm của chú nấu nữa, đây là lần cuối chú nấu cơm cho con.” Chú Lý nói, trong hốc mắt đã hơi ướt.
Lúc trước chỉ là một thằng nhóc, hiện tại cuối cùng hắn cũng đã có sự nghiệp riêng của mình còn làm lớn đến thế nữa, ông cũng cảm thấy vui mừng tận đáy lòng.
“Chú Lý, chú…” Nghe được lời chú Lý nói, Vương Phong cũng cảm giác được cổ họng bị cái gì đó chặn lại, muốn nói nhưng không có cách nào nói được.
“Không cần nói.” Nhìn thấy dáng vẻ này của Vương Phong, chú Lý cười một tiếng sau đó mới nói: “Người già luôn muốn lá rụng về cội, chú ở nơi này không có nhà nên liền chuẩn bị vào viện dưỡng lão cho yên tâm, con không cần lo lắng cho chú.”
“Vậy con chúc chú Lý thọ tỷ Nam sơn.” Vương Phong lấy đồ ăn từ trong tay của ông ấy đồng thời im hơi lặng tiếng truyền vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thau-thi/3175845/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.