“Chú hai, chú không nhớ cháu sao?” Trên mặt Vương Phong lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó xông vào bắt lấy cánh tay của ông ta nói: “Chú hai, cháu là cháu của chú, lúc trước chú nói với cháu đợi chú giàu rồi sau này có thể để cháu đến nhờ vả mà?”
Dáng vẻ của Vương Phong vô cùng đáng thương, nhìn sắc mặt người đàn ông này đều thay đổi, ông ta từ trước giờ chưa có đứa cháu như thế này, chuyện này thật giống như là đang nhận họ hàng vậy.
“Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?” Lúc này những cảnh sát khác nói, sắc mặt hơi lạnh lùng.
“Đây… đây là tôi cũng không hiểu lắm, các anh đợi tôi một chút, tôi sẽ đuổi hắn đi.” Người đàn ông này cắn răng một cái sau đó nói với Vương Phong: “Đi, tôi cho cậu tiền.”
Một người không quen biết đến nhận họ hàng thân thích mục đích chỉ có một chính là muốn đòi tiền. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Vương Phong rất nghèo nàn khiến cho người đàn ông này có cảm giác khinh thường.
Chuyện lần này là ông ta có mật báo, chỉ cần ông có thể bắt được tên hung thủ kia khẳng định sẽ được sự trọng dụng của bí thư. Thế nên nếu chuyện này bị Vương Phong làm hỏng thì đương nhiên ông ta sẽ vô cùng mất mặt.
“Được được.” Vương Phong gật đầu, dáng vẻ khúm núm khiến những cảnh sát còn lại trong phòng hơi cau mày một chút.
Chẳng qua bọn họ cũng không liên quan gì tới chuyện này nên cũng lười hỏi nhiều, tiếp tục thảo luận về vụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-thau-thi/3175805/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.