p>8h, cả sân trường ĐH Đông Hải đông nghịt, sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của khán giả ở bên dưới, ánh đèn sân khấu đã sáng lên, 4 MC dẫn chương trình đi lên sân khấu.- Tối nay Tô Lưu Ly thật đẹp, quả thật giống như tiên nữ hạ phàm à.
Một gã nam sinh đeo kính đứng trước Diệp Phàm lầm bầm nói nhỏ.
Không riêng gì hắn ngay cả Diệp Phàm cũng là 2 mắt tỏa sáng.
Dưới ánh đèn, nàng ngẩng đầu ưỡn ngực đứng ở trên sân khấu, nàng cũng không lộ ra vẻ mỉm cười như 3 người MC bên cạnh, mà khuôn mặt của nàng lộ ra vẻ an tĩnh.
Giờ phút này, nàng giống như tiên tử không nhiễm chút bụi trần của nhân gia, toàn thân ngập tràn khí tức thánh khiết.
Hả?
Mặc dù cách xa cả trăm mét nhưng Diệp Phàm vẫn cảm nhận được khí tức thánh khiết trên người của Tô Lưu Ly.
Cái khí tức này làm cho Diệp Phàm có cảm giác quen thuộc.
Năm xưa, chí tôn Phật môn là Bồ Đề Vô Âm tới cửa bái phỏng Chử Huyền Cơ, Diệp Phàm may mắn thấy Bồ Đề Vô Âm.
Lúc ấy, Bồ Đề Vô Âm giống như một nữ Bồ Tát trong truyền thuyết, cao quý mà thánh khiết, điều này đã làm Diệp Phàm khắc sâu ở trong trí nhớ.
Chẳng…Chẳng lẽ người đưa bản “ A Di Đà Kinh” cho Tô Lưu Ly là Bồ Đề Vô Âm sao?
Nhận thấy được khí tức trên người Tô Lưu Ly có chút giống với khí tức trên người Bồ Đề Vô Âm, Diệp Phàm không nhịn được mà thẩm hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260460/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.