Cho đến nay, Diệp Phàm đều không thích bị uy hiếp.
Lúc nãy, Trương Kiếm Nhâm đã uy hiếp Diệp Phàm 1 lần.
Lúc ấy, bởi vì lo lắng tài xế taxi sẽ bị đám người Trương Kiếm Nhâm tính sổ nên Diệp Phàm mới bỏ qua suy nghĩ dạy dỗ Trương Kiếm Nhâm, lại không nghĩ rằng Trương Kiếm Nhâm lại giống như một con ruồi, cứ bay quanh hắn.
Điều này làm cho Diệp Phàm muốn đập chết cm Trương Kiếm Nhâm.
Sau đó, không đợi Diệp Phàm hành động, chiếc Ford kia đã chạy đi.
- Anh bạn, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, nếu không chúng tôi đã bị xe đụng phải rồi.
Có một nam sinh bước lên, tràn đầy cảm kích, nói cảm ơn.
- Không sao.
Diệp Phàm cười cười.
- Anh bạn, cậu cẩn thận một chút.
- Đúng rồi, đám người Lữ Văn kia nổi danh có thù tất báo, nếu tên Trương Kiếm Nhâm kia đã nói vậy, hơn phân nửa là sẽ ra tay với cậu đấy.
- Anh bạn, tôi khuyên cậu nên chuyển trường, hoặc là chủ động nói xin lỗi bọn hắn đi, nếu không sợ rằng ngày sau cậu sẽ khó sống ở trong trường đó.
Có vài nam sinh liền bước lên nhắc nhở Diệp Phàm.
- Không sao, tôi không phải là sinh viên trường này.
Vẻ mặt Diệp Phàm không sao cảo.
- Thì ra là vậy, chẳng trách cậu không nhận ra bọn hắn.
- Cậu không phải là sinh viên ĐH Đông Hải thì không cần lo lắng, bất quá cậu nên rời khỏi đây đi.
- Không sai, lỡ như bọn hắn thấy cậu thì phiền toái lắm đó.
Lại có vài lời nhắc nhở vang lên.
- Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260459/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.