- Á đù.
Nghe Diệp Phàm nói lời kinh người, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Giờ phút này.
Bọn hắn hoài nghi lỗ tai của mình xuất hiện vấn đề.
Nhưng mà.
Khi thấy được vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Phàm, lý trí nói cho bọn hắn biết Diệp Phàm không nói đùa.
Điều này để bọn hắn trở nên nghi ngờ.
Bọn hắn muốn biết Diệp Phàm dựa vào cái gì mà dám cuồng ngạo như thế trước mặt Lâm Ngạo Phong.
Mà Vương Động thì nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm, sát ý tỏa ra bốn phía.
Có thể khẳng định, chi cần Lâm Ngạo Phong ra lệnh một tiếng, hắn sẽ ra tay với Diệp Phàm.
"Ha ha..."
Lâm Ngạo Phong cũng không nói gì mà chỉ cười lớn.
- Lâm… Lâm thiếu.
Khi tiếng cười Lâm Ngạo Phong hạ xuống, Tạ Ân cách đó không xa giãy dụa bò lên, tràn đầy ủy khuất, đáng thương mà kêu Lâm Ngạo Phong.
- Lâm thiếu, hắn là một tên dã y, bởi vì cứu chữa cho Tô Vũ Hinh nên hiện giờ hắn là Phó tổng của tập đoàn Lục Hồ, ngoài ra 1 tháng trước ở trước cửa quán Bar CC, hắn đã đánh một tên hoàn khố trở nên tàn phế.
Phùng Khải đang quỳ ở dưới đất cũng lên tiếng:
- Người kia tên là Tô Cẩm Đế, là em trai của Tô Vũ Hinh.
- Tô Vũ Hinh?
Nghe Phùng Khải nói thế, trong óc Lâm Ngạo Phong liền hiện lên bộ dạng xinh đẹp của Tô Vũ Hinh, đôi mắt của hắn hiện ra dâm quang, sau đó ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260372/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.