Hả?
Đột nhiên vang lên một tiếng gầm nhưng là một đạo sấm sét nổ vang giữa trời quang, làm cho trong lòng của mọi người đều run lên.
Trong phút chốc.
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía phát ra giọng nói kia, rõ ràng thấy đuợc một chiếc Audi A6L đi vào.
“Két”
Sau đó, cửa xe mở ra, Diệp Phàm bước xuống.
Người kia là ai?
Tất cả mọi người đều thầm hỏi.
Mà Tô Cẩm Đế nghe được giọng nói quen thuộc của Diệp Phàm thì khuôn mặt bị máu tươi nhiễm đỏ liền trở nên kích động, hắn ngẩng đầu lên, muốn nhìn thử người đến có phải là Diệp Phàm không.
- Ha ha, tao tưởng là ai cuồng như vậy, thì ra là tên zai bao của Tô Vũ Hinh a.
Thấy Diệp Phàm, Tạ Ân chẳng những không giận mà cười, cảm giác kia giống như nghe được một câu chuyện cười, nàng nở nụ cười khinh thường:
- Chỉ là một tên zai bao cũng dám nói tao muốn chết, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc từ phía Tây sao?
- Thì ra là bác sĩ riêng của Tô Vũ Hinh.
Nghe Tạ Ân nói thế, đám người xung quanh liền tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phàm giống như là nhìn một tên ngốc, cho rằng Diệp Phàm tự tìm cái chết.
Tự tìm chết sao?
Tô Cẩm Đế ngẩng đầu lên, thấy được bóng dáng quen thuộc của Diệp Phàm, khuôn mặt liền kích động, trong sự kích động còn kèm theo vài phần biệt khuất.
Muốn chết sao?
Phùng Khải nghĩ đến cảnh trước quán Bar
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260371/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.