Editor: lemonade
======
Bên trong căn phòng yên tĩnh, Từ Phượng sợ mất mật căng da đầu ngó sang
Hoa Minh không có lộ ra vẻ tức giận, nhấc tay lên, thò tay vào túi áo sơ mi không nhanh không chậm lấy ra một bức vẽ.
Kiều Di Nhiên nhạy bén giật mình, phát hiện ra một chi tiết khiến người ta không vui: Hoa Minh luôn mang theo bức vẽ bên mình.
Người con trai lúc nào cũng lạnh lùng với người khác như Hoa Minh lại mang theo một bức vẽ kè kè bên mình sao, đây là thích đến cỡ nào vậy?
Chỉ với một bức vẽ thôi sao?
Từ Đại Kiều không chú ý nhiều lắm, cô nàng chỉ lo chăm chăm nhìn bức vẽ, tờ giấy đang gập lại được mở ra, cô vô thức mà ngừng thở, nhỏ giọng a một tiếng.
Khi trước, cô chưa bao giờ nghĩ đến trong bức tranh này vẽ cái gì, chỉ để ý đây là tranh của Tưởng Điềm, bây giờ vất vả lắm mới được thấy, bỗng nhiên cảm thấy có hơi kì lạ, nhất thời không biết phải nói gì.
Bởi vì bức vẽ này là phác hoạ dáng người, cố tình không vẽ rõ ra diện mạo, chỉ thấy được một dáng người cao gầy mảnh khảnh, mặc váy ngắn ngồi trên ghế mà thôi.
Từ Đại Kiều muốn phối hợp khen một câu đẹp nhưng lại không thấy được mặt, sao lại nhận xét xấu hay đẹp được đây, chẳng lẽ khen người này chân dài quá à?
Từ Đại Kiều thật sự không nhìn ra được điểm đặc biệt của bức vẽ này, nghĩ tới nghĩ lui quả nhiên trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-do-me-luyen/2848643/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.