Âm thanh nói chuyện phóng khoáng của nam nhân trong nhà truyền ra, Tứ Bảo trốn ở trong phòng sợ hãi dựa vào cửa.
Nửa canh giờ trước, một lão nhân chân bị què đột nhiên đến nhà nàng, làm Tứ Bảo sợ tới mức vội vàng trốn vào phòng, một mực không dám đi ra.
Cha nàng Dư lão hán cùng nhị ca Dư Đại Bảo lại rất nhiệt tình tiếp đón người kia, nhưng người kia khi vừa vào cửa đã nhìn mình cười không có ý tốt, Tứ Bảo nhìn thấy có chút nghi ngờ.
Nàng không biết đây là có chuyện gì nhưng trong lòng khẳng định đây không phải là chuyện gì tốt liền tự mình nặng nề ngồi dựa trên ghế.
Đầu tựa vào bên cửa sổ nhìn động tĩnh trong nhà chính.
Trong nhà chính ba nam nhân đang ngồi chung trên bàn, Dư Nhị Bảo từ trong hộp trà lấy ra một ít lá trà giá rẻ pha trà, giả vờ châm trà cho Trương què.
Trương què tới cửa làm bọn họ có chút không kịp chuẩn bị, bởi vì bọn hắn chưa có dịp nói chuyện này với Dư đại nương.
Nhưng bây giờ Trương què đã mang theo khế đất đến đây.
"Dư đại ca, hôm nay ta chính là thành tâm thành ý tới đây, chắc hẳn ngươi cũng đã rõ thái độ của ta rồi"
Trong tay Trương què cầm một tờ giấy rất mỏng, như có như không lướt qua trước mặt Dư lão hán nhẹ nhàng đặt lên trên bàn.
Gọi đến đôi mắt Dư lão hán trợn cả lên.
"Dễ nói dễ nói, ngươi tràn đầy thành ý đương nhiên ta đều nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3451593/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.