Căn bản nàng không rõ suy nghĩ của Dư Ngũ Nha, lúc này nàng đang suy nghĩ khi nào thì mình có thể đi tìm Giang Nhị chơi.
Nào là khoai lang nướng, là kẹo hồ lô, này đối với mình cũng tốt quá đi, tuyệt đối không giống Dư Ngũ Nha sẽ khi dễ mình, cũng không giống Dư lão hán dữ dằn sẽ ghét bỏ mình.
Ngay cả buổi tối lúc ăn cơm, nàng ngồi trong sân, nhìn thấy Dư lão hán ở trong nhà chính cũng là một gương mặt già nua đầy nếp nhăn, cảm thấy chén cháo đều không dễ ăn.
Hơn nữa Dư lão hán luôn luôn nhìn chằm chằm mình, cái người nhị ca trước đến nay không thích nàng cũng luôn hướng phía bên này nhìn, ánh mắt bọn hắn nhìn làm Tứ Bảo cảm thấy có chút không thoải mái.
Bởi vì nhà mẹ đẻ Tú Liên có việc nên sáng sớm Đại Bảo đã đưa Tú Liên trở về nhà mẹ đẻ.
Việc nấu cơm trong nhà lại rơi lên người Dư đại nương.
Bà còn phải ra ngoài ruộng làm việc, trong nhà những người nam nhân, cũng mặc kệ một hai việc vặt nhà nông đó.
Dư đại nương mệt mỏi đến trong lòng không ngừng kêu khổ.
Bởi vì Dư lão hán cùng Dư Nhị Bảo ở nhà, Tứ Bảo vẫn luôn ở lì trong phòng không có ra ngoài, cũng không muốn đi ra ngoài.
Từng đợt gió nóng ập tới, Dư đại nương xem chừng cũng sắp tới giờ cơm trưa, lúc này mới đứng lên, thở dài một hơi.
Trên trời dần dần tối xuống, mây đen giăng đầy, mắt nhìn liền biết trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-ngoc-nu-tieu-kieu-the/3451592/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.