Editor: Đào Sindy
Beta: mèo suni
Mấy ngày kế tiếp, Tiểu Bạch và mấy vệ sĩ nghiêm mật bảo vệ bên cạnh Triển Thiểu Khuynh, họ không nói một lời nào, vẫn đến hướng dẫn anh kiểm soát đôi chân, bôi thuốc trị liệu giúp anh, không có một chút khác thường. Cô không để họ rời đi, càng không nhắc lại chuyện sinh con với Triển Thiểu Khuynh.
Mỗi ngày Liên Hoa đều tốn thời gian tương đối dài thăm hỏi bầu bạn với Triển Thiểu Khuynh, mặc dù chân anh không có tiến triển hồi phục, nhưng cô lấy bao dung lớn nhất để an ủi anh, khuyên bảo anh, khiến cho tâm trạng buông lỏng không bị áp lực, chậm nhất chẳng qua phải đợi mấy tháng, anh nhất định có thể khỏi hẳn.
Cô bị Tiểu Bạch và Triển Thiếu Khuynh làm cho không hay biết gì, không biết ý định cố chấp của Tố Khinh, cảm nhận về Tố Khinh cũng không tệ.
Cho nên cô hỏi: "Thiếu Khuynh, hình như anh và Tiểu Bạch rất lạnh nhạt với Tố Khinh? Dù sao cô ấy đã tạo ra kỳ tích cứu anh...cha con hai người làm thế rất thất lễ."
"Chuyện này. . . . . ." Triển Thiểu Khuynh gãi đầu, khó có thể trả lời vấn đề này, anh không thể nói cho cô biết sự thật rồi lo lắng, nhưng không cách nào bôi đen công lao của Tố Khinh, anh cười khan nói: "Là Tố Khinh rất lạnh nhạt, chúng anh không biết làm sao giao tiếp với cô ấy. . . . . ."
"Phải không? Trời sinh cô ấy là người lạnh lùng, nhưng không tính là khó ở chung chứ?" Liên Hoa nghi ngờ, đột nhiên hỏi: "À
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554629/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.