Edit: mèo suni
Beta: Đào Sindy
"Vậyngười đừng nói với con!" Tiểu Bạch lắc cánh tay của anh, quát: “Người nói với người phụ nữ đó đi, để cho cô ta hết hy vọng để cho cô ta cút khỏi đây, không để cho cô ta hi vọng hão huyền! Không được, con phải nói cho mẹ, để mẹ giải quyết thẳng người phụ nữ kia! Mẹ vì người chảy nhiều nước mắt như vậy, vẫn ngày đêm bận rộn vì lo lắng cho người, nhất định không thể để cho người bỗng nhiên bị một người phụ nữ xuất hiện cướp đi! "
"Tiểu Bạch!" Triển Thiếu Khuynh vội vàng kéo con trai, không biết trong lòng nên vui vẻ hay nên, Tiểu Bạch lại nói không muốn để anh bị người khác cướp đoạt, thay vì không cho phép anh cướp Liên Hoa đi, đây là lần đầu tiên từ xưa đến nay, con của anh thật sự chấp nhận anh, thật đáng chúc mừng.
Nhưng anh cũng không muốn nói chuyện này với Liên Hoa, nghĩ đến đôi mắt lo lắng thương cảm của Liên Hoa ngày hôm qua, anh đau lòng và chua xót một khoảng thời gian.
Anh nói với Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, chuyện này không nên nói cho mẹ, ba không thay đổi, cũng nhất định không muốn có bất kì dính dáng với kẻ điên kia, giờ đây mẹ đang vì cha khỏi bệnh mà vui vẻ, chúng ta cũng không muốn để cho cô ấy vì chút chuyện nhỏ này mà quan tâm lại lo lắng. Cha vẫn cần cố gắng lấy lại sức khỏe nhanh lên một chút nữa, đến khi chân cha có thể đi lại, thì hoàn toàn không cần dựa vào điều trị như từ trước đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554628/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.