Editor: Tư Di
Beta: Mèo ™
“Ha ha, yên tâm, cô ta đã tơi tả thế này, cho dù có mở hết cửa phòng ra, cô ta cũng không trốn thoát được đâu…….” Giọng gã kia cười đùa nói, tiến lên tháo đồ bịt tai trên người Ôn Như Cảnh xuống: “Ông chủ, như vậy được chưa?”
“Ừm, được rồi.” Ông cụ gật gật đầu, vẫy tay bảo gã ta ra ngoài: “Cậu về đi, dù sao cô ta cũng không chạy thoát được, đợi tôi làm xong, cậu quay lại trói cô ta lại là được.”
“Chuyện này………..” Gã đàn ông hơi do dự, gã cũng muốn ở lại xem ông cụ tự mình ra tay, thấy được ý chí kiên quyết của ông cụ, không thể làm gì khác hơn là gật đầu: “Vậy tôi quay về phòng, có chuyện gì thì gọi điện thoại báo tôi, cho dù ông nặng tay, tôi vẫn đảm bảo cô ta không chết được.”
Ôn Như Cảnh chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng cửa phòng được mở ra, một người đi ra ngoài, sau đó cửa bị đóng lại, đồ trên người cô bị tháo xuống, nhưng mắt của cô vẫn không sao mở ra được, miệng cũng không nói nên lời. Cô bị bịt miệng, bịt mắt, bịt tai và bị trói, mù câm điếc quá lâu, lâu đến mức cơ thể đã quen với thế giới tối tăm không tiếng động, thoáng chốc không thể thích nghi được với hiện tại.
Một lúc lâu sau, cô mới dần dần tìm lại quyền kiểm soát cơ thể, mở hai mắt ra, cô nhìn căn phòng trắng tinh trước mắt, đây là phòng bệnh trong nhà ông cụ Đỗ, máy hô hấp điện tâm đồ vân vân đủ các thiết bị,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554607/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.