Editor: Tư Di
Beta: Mèo ™
“Con có cách rồi!...........! Cầm lấy cái này.” Tiểu Bạch lấy từ trong túi ra một túi thuốc dạng bột, đưa cho anh, nói: “Trong lúc đi mua đồ ăn, con có tìm thấy cà phê hòa tan, ba, ba dụ mẹ uống hết đi! Yên tâm, với mẹ thì cà phê chính là thuốc ngủ, uống vào sẽ ngủ ngay. Mẹ sẽ không nhìn cảnh mà đau lòng khóc nữa, con không muốn mẹ trốn trong đó khóc cả đêm, con cũng rất đau lòng………….” Tiểu Bạch rũ mắt, che giấu sự lo lắng và đau lòng trong ánh mắt.”
“Được, ba đi ngay đây.” Triểu Thiếu Khuynh gật gật đầu, cầm lấy túi cà phê: “Ba sẽ dỗ mẹ con đi ngủ, Tiểu Bạch con cũng không được thức khuya, quay về ngủ đi.”
“À, ba ơi!” Tiểu Bạch thấy ba quay xe lăn định đi, vội kéo anh lại, không yên tâm dặn dò: “Ba, con nhờ ba đi an ủi dụ dỗ mẹ ngủ, chứ không phải để ba nhân cơ hội sàm sỡ mẹ đâu đó! Sau khi mẹ ngủ rồi thì không cho phép ba làm chuyện bậy bạ, con sẽ chờ ở trong phòng, sau khi ba dỗ mẹ xong, quay lại rồi con mới đi ngủ!”
“Biết rồi, anh quản gia nhỏ!” Triển Thiếu Khuynh bất đắc dĩ sờ sờ đỉnh đầu con trai, không cần Tiểu Bạch nói, anh cũng sẽ không làm chuyện gì bậy bạ, tâm trạng của Liên Hoa hôm nay cực kỳ không ổn, dù anh không nhịn được thì cũng sẽ không lợi dụng lúc người khác đang phiền lòng. Bao nhiêu ngày qua còn vượt qua được, chẳng lẽ hôm nay anh lại nảy sinh ý đồ bất chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554606/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.