“ Tiểu Bạch! Mẹ đi với con, con đừng sợ!” Liên Hoa ngây người, gọi với theo Tiểu Bạch để cậu đợi, nhưng Tiểu Bạch nào sẽ dừng lại, thoắt cái chạy mất, cô lập tức đuổi về hướng mà con trai vừa chạy.
Nhưng đến khi cô chạy được đến toilet lại không thấy bóng dáng con trai mình đâu.
“ Tiểu Bạch, con đi đâu rồi?” Liên Hoa nhăn mặt, nhóc con này chui vào đâu rồi không biết, thằng bé định làm gì đây?!
Tiểu Bạch chạy một hồi lâu mới dừng lại, cậu nhìn sau lưng thấy mẹ không còn đuổi theo nữa mới thở phào một hơi.
Lau mồ hôi trên trán, TiểuBạch âm thầm bước về nơi tập kết đám phóng viên vừa rồi, trong miệng lẩm nhẩm: “Uhm, họ chắc là vẫn còn ở đây chưa đi, chắc cũng có hứng thú với mình…Nhưng mình phải tìm phóng viên của đài nào và tòa soạn nào mới được đây? Khó chọn quá! Nhưng nhất định phải tìm một nơi mà không sợ cha trả thù bọn họ mới được….”
Cậu ra dáng bước về mục tiêu, trong lúc đi cậu cũng nhìn thấy rất nhiều phóng viên đã bỏ cuộc đang chuẩn bị dọn đồ rời đi, nhưng logo trên trang phục của họ khiến Tiểu Bạch lắc đầu nguầy nguậy, không được, hình như đây cũng thuộc sản nghiệp Triển Thị, bên kia cũng có mối giao thiệp làm ăn với Triển Thị, đám bên cạnh cũng không được, cậu còn nhớ tổng giám đốc của bọn họ là kẻ sợ mạnh hiếp yếu, chắc chắn sẽ không đám đối đầu với cha….
Tức thật, ngay lúc Tiểu Bạch định bỏ cuộc thì cậu lại nhìn thấy một người chụp hình mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554574/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.