Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh đành phải dẫn Tiểu Bạch theo, sau khi thu dọn đồ đạc xong, họ cùng nhau ngồi xe đến tòa.
Trước khi phiên xử bắt đầu, Liên Hoa phải tạm thời chia tay hai cha con, lại dặn dò con trai lần nữa: “Tiểu Bạch, lát nữa phiên xử bắt đầu phải yên lặng ngoan ngoãn đi theo cha, chỉ cần ngồi nghe luật sư và thẩm phán nói là được rồi, con không được lên tiếng, càng không được làm loạn nghe chưa?”
“Vâng!” Tiểu Bạch ngoãn ngoãn gật đầu, nép vào cạnh Triển Thiếu Khuynh cười với Liên Hoa: “Con sẽ ngoan mà, mẹ đi đi, chú luật sư đợi lâu rồi đấy!”
Liên Hoa cũng dặn dò Triển Thiếu Khuynh mấy câu rồi mới rời đi. Theo như lưu trình của lần xử trước, cô và luật sư theo đúng trật tự ngồi vào ghế nguyên cáo.
Triển Thiếu Khuynh cũng đưa con trai ngồi vào đúng chỗ, khác so với lần xử ồn ào trước, lần này không cho người ngoài vào dự, trên ghế dự tòa im phăng phắc, anh và Tiểu Bạch lấy tư cách đặc biệt làm nhân viên nội bộ của tòa mới được ngồi nghe phán quyết chung với Liên Hoa.
Tiểu Bạch ngồi vào vị trí hưng phấn ngó ngang ngó dọc. Cậu còn chưa bao giờ đến tòa, may mà cha dùng đặc quyền mới được lượn một vòng trong tòa án, nơi này không phải rất nghiêm trang như lời đồn sao? Cậu phải nhân dịp này xem rõ quá trình xét xử!
Đáng tiếc lần này là phiên xét xử thứ hai, các bộ phận có liên quan cũng đã xác nhận chuẩn đoán Ôn Ngữ mắc bệnh tâm thần nặng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554573/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.