Edit: Nhật Dương
“Tiểu Bạch, không được hồ nháo!” Liên Hoa nói với con trai, cô từ từ đi tới cạnh tiểu Bạch, định ngồi xuống cạnh bé, “Vừa rồi lại nói loạn cái gì đó, tay con đâu có bất tiện như vậy, tay trái cũng có thể ăn cơm! Nếu như tay trái không thể gắp thức ăn, mẹ sẽ giúp con!”
Liên Hoa thật muốn bắt tiểu Bạch lại đánh đòn, con trai của cô ở đâu ra là từ nhỏ thiếu hụt tình thương của ba là một đứa bé đáng thương luôn mong đợi ba xuất hiện! Tiểu Bạch cố ý làm bộ đáng thương nói như vậy trước mặt ông nội, là muốn cho ông cụ đau lòng thương tâm sao!
Liên Hoa nâng trán, đối với việc tiểu Bạch chỉ nói mà không làm thì triệt để hết chỗ nói rồi. Trước kia cô còn lo lắng một ngày nào đó tiểu Bạch sẽ hỏi sao những đứa bé khác đều có ba, tại sao bé lại không có, nhưng từ nhỏ đến lớn tiểu Bạch chưa từng hỏi qua vấn đề này! Bé căn bản cũng không có khái niệm về ba, càng không muốn tìm cho mình một người ba, bé cảm thấy bé có thể bá chiếm mẹ, không cho người khác cướp đi mới là chân lý nhân gian......
Liên Hoa càng không nhận sai nụ cười giảo hoạt của ‘tiểu bạch kiểm’ kia, mặc dù bé dùng nụ cười làm nũng che giấu, nhưng cô rõ con trai mình như lòng bàn tay, tiểu tâm tư của tiểu bạch điểm kia vẫn bị cô phát hiện.
Đó là điềm báo tiểu Bạch sắp sửa đùa dai! Bé nói ra yêu cầu này, trực tiếp thỉnh cầu Thiếu Khuynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554550/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.