Edit: Nhật Dương
“Mẹ, cuối cùng thì con cũng được xuất viện rồi!” Tiểu Bạch vui vẻ ngồi trong xe, cả người không ngừng uốn éo, giống như chim sổ lồng mà ríu rít không ngừng, “Yeah! Cuối cùng thì cũng rời khỏi nơi chỉ toàn là màu trắng kia, con không muốn lại ở nơi đó nữa!”
“Tiểu Bạch, đừng lộn xộn, cẩn thận tay của con!” Liên Hoa khẽ đỡ lấy cánh tay phải của tiểu Bạch, trên cánh tay của bé còn bó thạch cao nên vẫn phải chú ý khi cử động. Liên Hoa kéo cậu con trai hoạt bát quá mức lại, bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Đúng vậy, bây giờ con đã xuất viện rồi, lqđ cho nên có thể an tĩnh một chút sao? Sau này con không cần ở lại bệnh viện nữa, thời gian tự do còn dài mà, đâu cần phải nóng lòng! Nếu như không cẩn thận lại để tay bị thương thì nhất định phải tới bệnh viện lần nữa đó!”
“Hì hì, con sẽ thành thật không cử động, cuối cùng thì cũng xuất viện, do con quá hưng phấn thôi mà!” Tiểu Bạch le chiếc lưỡi màu, lôi kéo Liên Hoa nói dự định của bé, “Mẹ, sau khi về đến nhà, con muốn tắm một lần thật đã rồi mới ngủ một giấc thật ngon!” Nghĩ đến lúc trong bệnh viện chỉ có thể dùng nước lau người, bé quyết định việc đầu tiên sau khi về đến nhà là muốn tắm một lần thật đã!
“Được, chỉ là khi tắm không thể làm ướt tay phải, con nhất định phải ngoan ngoãn, mẹ sẽ giúp con tắm.”
Tiểu Bạch nịnh hót dựa vào người Liên Hoa làm nũng: “Mẹ, mẹ tốt nhất! Con biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554549/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.