Triển Thiếu Khuynh ngẩng đầu rồi miễn cưỡng nở ra một nụ cười mỉm an ủi cha mình nói: “Con không có chuyện gì đâu, không có gì...”
Cũng vì chuyện xảy ra hôm nay mà trong lòng anh bây giờ đang rất rối, dù có nhiều thiên ngôn vạn ngữ nhưng khi đối diện với cha thì anh không có cách nào mở miệng được.
Dĩ nhiên mình là cha của một đứa bé bốn tuổi, nhưng mà con trai của mình lại bị người ta mưu hại làm chi ngã xuống lầu, những tin này làm cho anh chấn động rất nhiều. Vừa rồi anh đã tìm tất cả các luật sự của nhà họ Triển bọn họ cũng khá nổi trổi, anh và Liên Hoa sẽ cùng nổ lực và bảo vệ Tiểu Bạch, đưa người đứng sau lưng ra công lý chịu tội, nên anh muốn chọn một luật sư xuất sắc nhất.
Dù sao ông cụ cũng đã lớn tuổi rồi, những chuyện này có bày ra trước mặt cũng không thể giải quyết được chỉ làm cho cha anh thêm tức thôi còn để cho cha mình lo lắng nữa nên nhất định phải giấu diếm lại.
“Sao lại không có chuyện gì?” Ông cụ cũng sẽ không bị con trai mình lừa gạt dễ dàng như vậy, “Con còn muốn giấu diếm cha mình, đừng quên con là con trai của ta, chỉ cần con chớp mắt một cái là biết con muốn làm gì rồi. Nói đi, hôm nay đã xảy ra chuyện gì, nhìn dáng vẻ của con hình như có tâm sự.”
Giọng nói của ông cụ mười phần cùn đã che giấu đi sự lo lắng, Thiếu Khuynh vẫn thành thục thận trọng, 10 mấy tuổi đã bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554530/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.