Edit: Thanh Xuân.
Triển Thiếu Khuynh nghe được lời của Liên Hoa, suýt nữa ném điện thoại trong tay ra ngoài, tin tức này chấn động càng hơn những gì hôm nay xảy ra, anh cho là chẳng qua Tiểu Bạch nghịch ngợm ham chơi mới té xuống, thì ra là lại bị người đẩy đi xuống!
“Liên Hoa...... Lời của em nói là thật sao, là ai muốn hại Tiểu Bạch, muốn đẩy một đứa bé vào chỗ chết?! Trong tay em có chứng cớ gì, tin tức này là thiên chân vạn xác à......” Nếu như Liên Hoa nói là sự thật, Tiểu Bạch chịu khổ sở là bị người làm hại, hắn tuyệt đối cũng không sẽ bỏ qua cho người kia!
Liên Hoa cắn răng nói: “Trên tay em có băng ghi hình ghi toàn bộ quá trình Tiểu Bạch bị ngã lầu, hoàn toàn ăn khớp với lời nói của Tiểu Bạch, ghi đuợc toàn bộ quá trình bà ta đẩy Tiểu Bạch xuống lầu, cũng ghi lại tướng mạo của bà ta, em nghĩ, vô luận là ai cũng không có cách nào phủ nhận.”
“Sao lại như vậy, tại sao có thể có người muốn hại Tiểu Bạch!” Triển Thiếu Khuynh cũng tức giận gào thét, mặt cũng biến thành một mảng âm u: “Liên Hoa, chuyện này giao cho anh, anh sẽ tìm luật sư một tốt nhất, nhất định sẽ người kia đến chết! Lại dám mưu hại con trai của anh, nếu như không khiến người kia nợ máu trả bằng máu, anh thề sẽ không làm người!”
Triển Thiếu Khuynh giận tới mức đánh một quyền về phía giá sách, bình hoa trên bàn thoáng rung một cái, suýt nữa rớt xuống.
Liên Hoa nhẹ nhàng nói cám ơn:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554529/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.