Liên Hoa cười vẫy tay với bọn họ, cũng đi ra hậu trường, chuẩn bị đi dùng cơm với Triển Thiếu Khuynh, đồng thời trao đổi hợp tác.
Vẻ mặt Liên Hoa áy náy, nở nụ cười đi đến bên cạnh anh “Triển tổng, đã để anh đợi lâu, chuyện bên trong đã xử lý xong rồi, chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi”
"Nhân viên của em đều tràn đầy nhiệt huyết, bình thường công việc cần phải thả lỏng chơi đùa mới thoải mái chứ?" Triển Thiếu Khuynh có phần hâm mộ nhìn một đám nam thanh nữ tú khỏe mạnh hưng phấn chạy ra hội trường, anh nghe được tất cả những gì Liên Hoa ở phía sau đài nói với nhân viên , môi nhẹ cong lên "Em đều cùng hòa mình với mọi người như vậy sao?”
"Làm thiết kế, cần phải giữ được tâm hồn tươi trẻ, điều này sẽ không ngừng tạo cảm hứng, mọi người chênh lệch tuổi không nhiều, rất dễ xảy ra chuyện." Liên Hoa nhìn theo bóng lưng các nhân viên rời đi mỉm cười:"Có điều mọi người làm việc cũng hết sức chuyên nghiệp tập trung tinh thần, chưa bao giờ đùa giỡn trêu chọc, tôi trả bản thiết kế lại cho họ thì họ lại trưng ra nét mặt đau khổ.”
"Phải không, nhưng tôi thấy hình như bọn họ cũng rất thích được em phê bình, được em sửa lỗi, em có một đội ngũ cấp dưới rất giỏi." Triển Thiếu Khuynh không khỏi nhớ lại vẻ mặt làm việc rất nghiêm túc của cô, anh biết rõ hơn ai khác, lúc đó cô xinh đẹp mê người thế nào, khi cô hết sức tập trung làm cho người ta kinh ngạc rung động.
Liên Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554482/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.