Bé nhìn thấy Triển Thiếu Khuynh sau đó chỉ bình phẩm người kia rất thú vị thôi sao? Bé thích cái xe lăn công nghệ mà Triển Thiếu Khuynh ngồi, mà không có phản ứng gì với Triển Thiếu Khuynh? Tại sao Tiểu Bạch có thể thuyết phục cô làm chuyện nuôi người thành sủng vật, huống chi người kia là cha của bé!
Tiểu Bạch nghĩ nghĩ, lại ôm lấy cổ Liên Hoa cam đoan: "Mẹ có thể nuôi chú ấy chơi, nhưng chỉ có thể chơi trong giờ làm việc ở công ty thôi, với lại chú ấy tuyệt đối không thể giành mẹ với con được, người đàn ông mẹ yêu chỉ duy nhất một người là con Liên Tĩnh Bạch!"
"Tiểu quỷ!" Trong nháy mắt Liên Hoa gõ gõ cái trán nhỏ của con trai, "Con nuôi người khác thành chú hề sao, ai dạy con không tôn trọng người khác như vậy? Ngoại trừ con ra, sao mẹ phải nuôi người khác chứ? Không được ăn nói lung tung, về sau cũng không cho con gặp người vừa rồi, để tránh con nói lung tung khi nhìn thấy chú ấy!
"Hì hì. . . . .mẹ." Tiểu Bạch làm nũng trong lòng Liên Hoa, "Người ngồi xe lăn kia rất thú vị a, có rất nhiều rất nhiều công năng chơi rất vui, con thật sự rất thích, mẹ có thể cầu xin chú ấy cho con chơi một chút?"
"Lại nói lung tung, xe lăn có thể tùy tiện chơi sao, thân thể của người đó không tốt, mới bắt buộc phải ngồi, chẳng lẽ con còn hâm mộ?" Liên Hoa kéo kéo lỗ tai nhỏ của con trai, "Về sau không cho phép nói những lời không lễ phép như vậy, cô chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554450/chuong-107-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.