Liên Hoa cười nhạt đi về phía trước xe, mở cửa tay lái phụ, vẫy tay với Triển Thiếu Khuynh nói: "Cám ơn bữa tối của Triển thiếu gia, tôi xin tạm biệt trước."
Triển Thiếu Khuynh nhìn Liên Hoa chuẩn bị lên xe, khẽ gọi cô lại: "Đợi chút, anh còn có chuyện muốn nói. Hôm nay xem Liên tổng quan tâm chuyện công ty như vậy, để cho tôi cảm thấy phải có chút dụng tâm. Tuy rằng đã có chuyên gia giám sát quá trình, có lẽ không thể làm phiền Liên tổng, mỗi tuần đến Triển thị trình bày một chút về sự tiến triển của phương án thiết kế cho tôi, đảm bảo sẽ không bại lộ cái gì chứ?"
Biểu cảm trên khuôn mặt anh cũng không vội vã, khóe môi hơi nhếch lên, núi không đến dựa mình, mình phải đi dựa núi, đối với Liên Hoa người phụ nữ lằng nhằng này, anh tuyệt đối không để cô sỏ mũi dẫn đi, nhất định phải tận lực phản kích!
Sóng mắt Liên Hoa lưu chuyển, gật đầu nói: "Đây là sự chuyên nghiệp của Thịnh Thế Liên Hoa, nên vì Triển thị cung cấp phục vụ tốt nhất, có điều là liên quan đến thời gian, rất không có khả năng mỗi tuần một lần, một tháng giáp mặt tiến hành họp báo, như vậy có thể chứ?"
"Nửa tháng, nửa tháng em đến một lần." Triển Thiếu Khuynh chăm chú nhìn Liên Hoa, anh không thể dồn ép cô thật chặt, nhưng nửa tháng là anh đã nhẫn nại đến mức cực hạn.
"Được, quyết định như vậy đi." Liên Hoa ngồi vào tay lái phụ, kéo xuống cửa kính vẫy tay tạm biệt Triển Thiếu Khuynh, "Tôi đi Trước, Triển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554449/chuong-107-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.