Khi tai của Triển lão gia nghe được những lời đó, từng chữ đơn giản gom góp thành một câu, trong chốc lát lại làm cho ông không cách nào hiểu rõ. Mắt nhất thời hoảng hốt, ông không xác định rốt cuộc mình có phải là đang nói chuyện với con trai hay không?.
Không phải là ông nhìn thấy ảo giác, cũng không phải là ông ở trong mộng chứ? Từ trước đến nay, những lời này ông chỉ dám ảo tưởng một chút ở trong mộng, chưa bao giờ có thể ôm hy vọng chính tai nghe được . . . . .
"Cha, cha không có nghe lầm, con quyết định muốn mau chóng bình phục. Tối nay, con chỉ muốn nói chuyện này với cha." Triển Thiếu Khuynh xấu hổ nắm chặt tay Triển lão gia, rốt cuộc anh làm cho cha anh thất vọng bao nhiêu lần, mới không thể tin được lời của anh. . . . . .
Triển lão gia nhìn gương mặt nghiêm túc của con trai, toàn thân ông hình như đã mất đi cảm giác, một câu kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu "Con quyết định mau chóng bình phục”, rốt cuộc ông cũng đợi đến cái ngày này, ông biết con ông không thể nào vĩnh viễn yên lặng!
"Được, được, không hổ là con trai của ta! Thiếu Khuynh, con có thể đứng lên lần nữa, cuộc đời này cha cũng không có bất cứ đòi hỏi nào. . . . . ." Trên khuôn mặt già nua của Triễn lão gia thể hiện rõ vẻ mặt vui mừng, nói đến xúc động, hai mắt của ông cũng ươn ướt , "Thiếu Khuynh, con yên tâm, nhất định cha sẽ mời chuyên gia tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554410/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.