Bước chân của Triển lão gia lảo đảo, chậm rãi đi đến phía trước
Đứng ở bên trong căn phòng đúng thật là con trai của ông, di truyền tất cả ưu điểm của ông và vợ ông, bộ dạng không thể nào chê được; ông cũng xác định chắc chắn hai chân của Triển Thiếu Khuynh còn bất tiện không cách nào đi lại được, mỗi ngày bác sĩ trong biệt thự đều báo cáo tình trạng của con trai ông, theo thường lệ đi kiểm tra chưa bao giờ đoán ra Triển Thiếu Khuynh có dấu hiệu hồi phục
Đã như thế, vậy bây giờ cảnh tượng ông thấy là cái gì?
Nghĩ tới điều gì đó, tâm ông run lên, Triển lão gia liền bắt đầu cao giọng mắng: "Con khỏe rồi sao? Vậy gắng gượng đứng lên làm gì!Thằng nhãi, con lại cậy mạnh cái gì, không muốn thân thể của mình nữa sao!" Con ông không phải muốn ông đến nhìn liền tự làm khổ mình đi
"Cha, con có thể đứng." Triển Thiếu Khuynh rốt cuộc cũng mở miệng, "Mấy năm này, chính con cũng có luyện tập đứng lên đi lại tại trong phòng mình, còn chưa đi được nhưng đứng lên như vậy, đã không sao." Nói xong, Triển Thiếu Khuynh cắn răng cố gắng hoạt động hai chân, nhưng đau nhức truyền đến, một chân vô lực, Triển Thiếu Khuynh vốn là bởi vì đứng mà khuôn mặt tái nhợt, khổ sở vặn vẹo một hồi, thân thể cao lớn sẽ tê liệt mà ngã xuống.
"Thiếu Khuynh!" Triển lão gia bị doạ sợ đến trái tim đều muốn nhảy ra, bước nhanh về phía trước đỡ anh, ông vừa đỡ anh đến xe lăn, vừa nhỏ giọng trách cứ, "Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554409/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.