Cô phải thừa dịp bây giờ không có người phát hiện, nhanh nhanh đi ra khỏi chổ này.
Việc đã đến nước này, hôn lễ sẽ không có cách nào tiến hành được nữa, cô có cái nhìn khác về Đỗ Yến Thừa rồi, có lẽ về sau sau khi cô tiếp quản Liên thị, trừ trên phương diện làm ăn ra, cô sẽ không lui tới với Đỗ gia nữa. Mấy năm nay, hai nhà có tình cảm rất tốt, nếu không hai nhà đã kết thành thù rồi.
Liên Hoa rón rén chạy ra ngoài, cô đi quanh co vòng quèo, cô muốn đến quầy bar cảu khách sạn. Ở trong đại sảnh của khách sạn, đột nhiên cô nhìn thấy mẹ của Ôn Như Cảnh —— Ôn Ngữ đang núp ở phía sau cây kiểng, nhỏ giọng gọi điện thoại.
Cô thấy khả nghi, cô không tin Ôn Như Cảnh làm ra chuyện đó lại không có sự giúp đở của Ôn Ngữ, có thể dạy ra được loại con gái như vậy, Ôn Ngữ nhất định có dã tâm rất lớn!
Cô lại gần nghe lén cuộc điện thoại của Ôn Ngữ, cô muốn che dấu ánh mắt của mọi người, làm bộ như đang làm gì đó?
Trong tai truyền đến tiếng nói của Ôn Ngữ, làm cho cô biến sắc.
"Thủ tục làm xong chưa?. . . . . . Không được chia cho Liên Hoa một đồng nào cả!. . . . . . Những thủ tục kia không có sơ hở gì chứ. . . . . . Đã có hiệu lực? ! Tất cả tài sản của Liên thị đều thuộc về ta và Như Cảnh đúng không? ! Liên Hoa tuyệt đối không lấy được? Tốt tốt!"
Ôn Ngữ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554355/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.