"Đừng khóc, em đừng khóc. . . . . ." Đỗ Yến Thừa lấy tay lau nước mắt cho cô, tay chân luống cuống không biết an ủi ra sao, "Liên Hoa ngoài mặt là như vậy, nhưng cô ấy rất thương người, anh và cô ấy có tình cảm lâu như vậy, cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho chúng ta! Anh đi tìm cô ấy, cử hành hôn lễ xong, chúng ta mới bàn bạc đến chuyện này. . . . . ."
Đỗ Yến Thừa nhìn Ôn Như Cảnh trong ngực mình, đây là cô em gái hắn yêu thương nhất, thế nhưng trời xui đất khiến sao hắn lại đoạt đi lần đầu tiên của cô!
Hắn không biết tình cảm trong lòng mình là gì, chuyện xảy ra trước mắt ngoài khả năng dự đoán của hắn, nhưng hắn biết, nếu như hắn vạch trần chuyện này ra, gia tộc nhất định sẽ không tha thứ hắn, gia tộc đã nhận định Liên Hoa là con dâu, hắn nhất định phải làm theo kế hoạch là cử hành hôn lễ với Liên Hoa.
Nhưng trong lòng hắn vẫn có cảm giác hư vinh, hắn và Liên Hoa là tình cảm thuần khiết, đêm qua hắn và Ôn Như Cảnh thân mật như cá gặp nước, đó là lần đầu tiên của hắn. Nghĩ đến những hình ảnh ngày hôm qua, làm cho hắn miệng đắng lưỡi khô, da thịt Ôn Như Cảnh trắng nõn mịn màng, dáng người có lồi có lõm, đặc biệt là âm thanh mê người của cô đều đi vào lòng hắn.
Trong khoảng thời gian ngắn, hắn hoàn toàn quên mất người hắn yêu là Liên Hoa, quên mất cô ấy mới là người vô tội nhất.
"Đỗ đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554354/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.