Trình Song đi theo sau Thẩm Triệt, thấy anh ấn mấy cái trên điện thoại, ý thức được anh chắc là đang gọi xe.
Cô chạy nhanh vài bước đến trước mặt chàng trai, thương lượng với anh: "Anh có thể đưa em đến chỗ chúng ta vừa đến không? Xe đạp của em vẫn ở đó."
Thẩm Triệt đưa mắt nhìn lên đỉnh đầu cô, phát hiện cô có một cái xoáy tóc mọc lệch.
Trình Song thấy anh không nói gì, lại hỏi: "Anh có thể cho em mượn điện thoại gọi một cuộc không? Em sợ bố mẹ lo lắng cho em."
Sai bảo người khác cũng tự nhiên gớm.
Thẩm Triệt đưa điện thoại cho cô, nghe củ cải nhỏ này đứng bên cạnh vẻ mặt ngoan ngoãn nói dối bố mẹ: "Vâng vâng, mẹ, con đang làm bài tập ở nhà bạn, lát nữa con về, ăn cơm rồi ạ, vâng vâng, không cần bố đến đón đâu ạ..."
Thấy người bên cạnh trầm mặt chờ đợi, Trình Song không dám nói nhiều, nói xong liền cúp điện thoại, lúc đưa cho anh còn ngoan ngoãn nói một tiếng cảm ơn.
Hai người đợi xe ở cửa bệnh viện thú y, gió đêm hè rất mát mẻ, thổi tà áo thiếu niên bay bay, thỉnh thoảng để lộ dáng người với những đường nét rõ ràng.
Lúc này Trình Song mới phát hiện đồng phục của anh đã không còn trên người nữa, vết m.á.u trên người cũng rõ ràng có dấu vết được làm sạch, khiến cả người trông không còn lôi thôi như vậy nữa.
Bệnh viện thú y cũng có thể khám bệnh cho người sao? Cô còn đang suy nghĩ lung tung, thì nghe thấy một tiếng ùng ục.
— Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297391/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.