Thẩm Triệt ngủ vốn đã không sâu, huống hồ bây giờ vết thương còn đang bị viêm.
Khoảnh khắc vừa tỉnh lại ánh mắt anh rất đáng sợ, giống như bầy sói đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát con mồi. Trình Song bị dọa đến mức vô thức lùi lại.
Nhưng rõ ràng là ánh mắt khiến người ta vô cùng khó chịu, cô lại kỳ lạ cảm thấy có chút quen thuộc.
Thẩm Triệt nương theo ánh trăng rọi xuống từ cửa sổ nhìn rõ cô gái đứng trước giường, từ từ thu lại vẻ sắc bén dọa người trong mắt.
Anh muốn ngồi dậy, lại bị Trình Song cũng đang mặc đồ bệnh nhân ngăn lại: "Anh ngủ đi, tôi không có việc gì đâu, đi ngay đây."
Anh lại như không nghe thấy, ngồi dậy từ trên giường, hỏi cô: "Sao em lại đến đây?"
Trình Song gãi đầu: "Ờ... Lục Hành Quân bảo tôi qua đây." Cô nhìn quanh bốn phía, "Sao anh ta không ở đây?"
Thẩm Triệt nghe xong lại cười một cách kỳ quái trong giây lát, giọng rất lạnh: "Cậu ta bảo em đến là em đến?"
Trình Song cạn lời: "..."
Cô có lúc thực sự muốn x.é to.ạc khuôn mặt đeo mặt nạ này của anh.
Nếu thực sự không muốn cô đến, xin hãy buông bàn tay đang nắm cổ tay cô ra ngay bây giờ được không? Cô sao chép nụ cười lạnh lùng của anh lên mặt mình, cố ý chọc tức anh: "Đúng thế, anh ta bảo tôi đến là tôi đến..."
Lời còn chưa nói hết, đã bị người ta kéo mạnh một cái, Trình Song không kịp đề phòng ngã nhào lên người anh, xúc cảm dưới tay lập tức trở nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297390/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.