Trình Song bỗng cảm thấy như bị ai đó điểm huyệt, đứng ngây ra tại chỗ nhìn anh.
Mãi cho đến khi Thẩm Triệt có chút yếu ớt mở miệng gọi cô: "Trình Song, lại đây."
Cô mới như được giải bùa chú, bước về phía anh.
"Thế nào rồi, còn đau không?"
"Ừ." Thẩm Triệt nhìn cô từng bước đi về phía mình, cuối cùng đi đến vị trí rất gần, mới tiếp tục nói: "Rất đau."
Sau đó liền nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của cô, đôi lông mày xinh đẹp cũng hơi nhíu lại.
Cô đặt ánh mắt lên người anh: "Tôi đi gọi bác sĩ giúp anh."
Thẩm Triệt giữ cô lại, lắc đầu, nói cho cô đáp án chính xác: "Em ngồi ở đây một lát được không?"
Trình Song bỗng cảm thấy trái tim như bị khuyết đi một mảng, cô không hiểu cảm giác này từ đâu mà đến.
Có lẽ là vì áy náy? Cô vừa thầm nghĩ vừa ngồi xuống bên giường Thẩm Triệt.
Thấy cô đến gần, đôi lông mày của Thẩm Triệt giãn ra không ít, giọng khàn khàn hỏi cô: "Hôm qua em có bị thương không?"
Trình Song lắc đầu: "Không có."
"Ừ."
Trình Song nhìn thấy anh thở phào nhẹ nhõm một cách rõ rệt.
Rõ ràng anh mới là người bị đ.â.m...
Trình Song thừa nhận mình có chút mềm lòng: "Gần đây tôi sẽ thường xuyên đến thăm anh."
Nốt ruồi trên má anh nhếch lên rõ rệt: "Ừ."
Lại như nhớ ra điều gì đó, anh mở miệng: "Trình Song, hôm qua người đàn ông kia nói vợ hắn mất tích, em có biết manh mối gì không?"
Trình Song không rõ việc mình kết bạn WeChat với Trương Phán Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297378/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.