Lục Hành Quân nhìn chằm chằm Trình Song không chớp mắt, đôi mắt lóe lên tia sáng u tối như muốn nói với cô rằng: Bất kỳ lời nói dối nào của cô cũng sẽ bị tôi nhìn thấu.
Thế là Trình Song thẳng thắn nói với anh: "Tôi đang nghĩ xem có phải anh ta bị bệnh hay không."
Lục Hành Quân bật cười: "Vậy thì đúng là cậu ta có bệnh thật."
Hiếm khi hai người lại hòa hợp trong một vấn đề như vậy, Trình Song cảm thấy tiếng nhạc Rock n Roll bên tai cũng không còn ch.ói tai đến thế.
Sau khi đến trường, Lục Hành Quân hoàn toàn không có dấu hiệu muốn "đi dạo quanh khuôn viên đại học" như đã nói trước đó, ngay cả dây an toàn cũng chẳng buồn tháo ra.
Nhưng dù sao người ta cũng đã đưa mình về trường, Trình Song vẫn lịch sự đưa ra lời mời: "Anh còn muốn đi dạo trường tôi không?"
Khuôn viên đại học thì có gì đẹp mà xem, Lục Hành Quân vốn dĩ chỉ tìm một cái cớ tùy tiện.
Nhưng khi nghe Trình Song hỏi, anh bỗng nhiên nổi hứng: "Vậy cô có thể rủ bạn trai cô đi dạo cùng chúng ta không?"
"?" Trình Song nhớ đến thái độ của Hạ Dịch Ca đối với Lục Hành Quân, bèn suy nghĩ cho anh: "Thôi bỏ đi."
Trong mắt Lục Hành Quân hiện lên sự chân thành hiếm thấy: "Tại sao? Tôi sẽ không nói cho cậu ta biết chuyện của Thẩm Triệt đâu."
Trình Song: "Không liên quan đến anh ấy, tôi là muốn tốt cho anh thôi."
Lục Hành Quân càng khó hiểu: "Tại sao? Cô cảm thấy tôi khiến cậu ta có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297377/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.