"Xem ra mụ già đó không phải lần đầu làm chuyện thất đức này, thật đáng c.h.ế.t!" Vương Tú Lan phẫn nộ vô cùng, rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn: "Hóa ra vẫn còn là một đứa trẻ, đừng sợ, cứ ở tạm nhà anh chị đã, chúng ta sẽ giúp em tìm cha mẹ."
Điền Sư Oanh không trực tiếp nhắc đến việc mụ già bảo mình thuộc phe Linh Hồn, cô hỏi một cách tế nhị: "Lúc ở nhà mụ ta, em mấy lần nghe mụ lẩm bẩm cái gì mà 'phe Linh Hồn'. Đó là nhóm người thế nào ạ?"
"Phe Linh Hồn? Chẳng lẽ mụ già đó là người của họ?" Vương Tú Lan ngạc nhiên nhìn em trai.
Vương Vệ Quốc nhíu mày: "Phe Linh Hồn hành tung bí ẩn, gần như không bao giờ lộ diện trước đám đông. Hơn nữa, theo những gì tôi biết, họ chỉ mải mê tìm kiếm cái 'Cánh cổng cấm kỵ' gì đó, chưa từng nghe nói lại đi làm chuyện tồi tệ như bắt cóc buôn người. Với cả đám buôn người kia to gan đến mức dám đụng vào cả Nguyên sinh nhân, không giống phong cách của phe Linh Hồn."
"Dạo này đám buôn người trong bóng tối ngày càng lộng hành, đơn báo án mất tích tăng vọt mà Tòa hành chính cứ lề mề không chịu giải quyết, chắc chắn là có cấu kết với nhau!" Vương Tú Lan nghiến răng kèn kẹt.
Điền Sư Oanh nghe được không ít thông tin mới, vội chớp thời cơ hỏi: "Cánh cổng cấm kỵ là gì ạ?"
Cô đột ngột rơi vào cái nơi quái đản này, phải tìm cách nắm bắt tình hình mới được.
"Cánh cổng đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5256341/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.