Khe nứt trên bầu trời khép lại, khuôn mặt cười mờ ảo đổ bóng xuống cũng biến mất theo.
Dạ xoa cùng đám yêu quái vẫn đứng lặng tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Trong khi đó, Vương Liêm Phùng sau một hồi trời đất quay cuồng cũng khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, kinh ngạc nhận ra mình đã trở về nhà. Anh đứng ngây người bên cạnh giường, bộ nghiên mực rừng trúc đặt trên tủ đầu giường vẫn nằm yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chẳng có tiểu đồng lá trúc, chẳng có Hỏa Dạ xoa hiểm độc, chẳng có gã Hàng Viên quân mặt ngựa thân lợn ngốc nghếch, cũng chẳng có con cáo xanh hai đuôi đầy ác ý, càng không có nhóm thư sinh tội nghiệp hay gã đạo sĩ râu dài xuất hiện vào phút cuối kia.
Mọi thứ cứ như một câu chuyện kể. Hay đúng hơn là một giấc mơ kỳ quái, xa rời thực tại.
Anh nhìn chằm chằm bộ nghiên mực rất lâu, đắn đo mãi mới run rẩy đưa ngón tay ra, thử đẩy nhẹ cánh cổng nhỏ trong mô hình. Cánh cổng chạm khắc vẫn đứng im bất động.
Cảm giác như có thứ gì đó trong lòng vừa đổ vỡ, Vương Liêm Phùng vội vàng nhấn mạnh thêm vài lần nữa, nhưng cánh cổng ấy vĩnh viễn không thể mở ra được nữa.
…
Mười năm sau, bên trong thế giới nghiên mực.
Có một vị quan viên đang chèo thuyền trên hồ, kể lại câu chuyện năm xưa cho đám học trò đang vây quanh cầu học. Trong chuyện có ngôi biệt viện trúc xanh quái đản, có yến tiệc yêu ma hội tụ, và có cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5256339/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.