Suốt cả buổi chiều hôm đó, con trăn khổng lồ cứ lăn lộn trong cơn đau đớn tột cùng.
Tiết Cương khi thì ngồi xổm bên cạnh quan sát nó, khi thì tìm vài cọng rễ cỏ nhai tạm để lót cái dạ dày đang trống rỗng.
Mãi cho đến khi vầng trăng khuyết treo cao, ánh trăng bàng bạc rủ xuống, dường như nó mới khá hơn một chút. Nó khó nhọc trườn về phía trước, dẫn cậu đến một hang đá kín đáo.
Tiết Cương nhỏ bé lững thững bước theo sau. Con trăn từ sâu trong hang, phía dưới đống cành củi, lôi ra xác một con lợn rừng. Nó c.ắ.n đứt một cái chân trước ném cho cậu, phần còn lại thì nuốt chửng vào bụng.
Cái chân lợn rừng đầy m.á.u với lớp lông dài tanh hôi, Tiết Cương lấy ngón tay ấn thử, lớp da vừa cứng vừa dày khiến cậu hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Sau một hồi lưỡng lự suy tính, cuối cùng cậu cũng nghĩ ra cách. Cậu ra ngoài hang tìm một mảnh đá sắc nhọn giữa đống đá vụn, khó khăn lắm mới rạch được lớp da ngoài, rồi bắt chước dáng vẻ của con trăn, nhét từng miếng thịt đỏ vào miệng, nén cơn buồn nôn để nuốt từng miếng một.
…
Tiếng chuông vang lên, đã đến giờ tan học.
Đám trẻ trong trường trấn lục tục chạy ra ngoài, trong đó có một cậu bé tóc tai dài thượt bẩn thỉu, đeo một chiếc túi chéo, khắp người tỏa ra mùi hôi hám, dáng vẻ u ám và lầm lì.
Những đứa trẻ khác nhặt sỏi ném vào người cậu, cười nhạo: "Tiết quái nhân, Cương quái nhân, kẻ quái dị chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245993/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.