Năm 1984, mùa hạ.
Những đám mây đen đặc bao phủ bầu trời, khiến buổi chiều vốn đã chẳng sáng sủa gì càng thêm âm u, lạnh lẽo.
Bố đi làm thuê ở nơi xa, mẹ đang trong bếp nhóm lửa nấu cơm, trong căn nhà ngói cũ nát chỉ có một cậu bé tầm năm sáu tuổi đang lủi thủi ngồi xổm dưới đất chơi trò bốc sỏi.
"Xì xì xì..."
Tiếng ma sát lạnh lẽo từ mặt đất truyền lại, cậu bé ngẩng đầu lên. Một con trăn lớn bằng bắp đùi người lớn bò từ ngoài sân vào, trườn qua ngưỡng cửa gỗ rồi cuộn tròn ngay trước mặt cậu. Toàn thân nó phủ đầy những hoa văn vằn vện, đôi mắt màu vàng đen nhìn chằm chằm vào đứa trẻ non nớt, chiếc lưỡi dài chẻ đôi thè ra thụt vào, phát ra những tiếng động trầm đục, gai người y hệt như lúc nó di chuyển.
Cậu bé nhìn con trăn một lúc, chẳng biết có phải bản tính trời sinh hay không mà cậu không hề sợ hãi, chỉ thắc mắc hỏi: "Ngươi đến nhà ta làm gì thế?"
"..." Con trăn dĩ nhiên không thể trả lời.
Cậu bé bèn tự mình quan sát nó.
Cậu biết đây là rắn, trước đây từng thấy một lần, nhưng con đó vừa ngắn vừa nhỏ, bị bố mẹ dùng khói hun đi rồi, không giống con trước mắt này - vừa to vừa dài, khi cái thân trên của nó dựng đứng lên nhìn xuống một cách lạnh lẽo, thậm chí còn cao hơn cậu cả một cái đầu.
Cậu đi vòng quanh con trăn một lượt, ánh mắt dừng lại ở lớp da cũ bị kẹt lại ở nửa thân sau, chợt nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245992/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.